Một thời lẫy lừng khắp muôn nơi
Giờ ở giường bệnh không thể rời
Không một ai thăm hay kính viếng
Chỉ cô y tá ở đây thôi...
Mảng tường trắng nhuộm xanh trời pha
Nhìn qua cửa sổ, không gì cả
Chỉ còn vòng cây xanh kín tiếng
Hoài niệm một thời đã đi qua...
Bao nhiêu khoảng lặng và khoảng cách
Bao nhiêu lời hứa giờ đâu rồi?
Bao nhiêu người thân nơi đất khách
Bao nhiêu người còn nhớ được tên tôi?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.