Tôi viết cho ngày mai sắp đến,
Những điều của hiện tại mau quên
Tôi muốn tương lai là hoài niệm
Để một quá khứ chẳng êm đềm.
Tôi làm day dứt từng nhịp thở,
Những gì đã thuộc về riêng tôi
Những nụ cười và cả nước mắt
Bởi biết thời gian là dĩ vãng xa rồi.
Mảnh đời vụn vỡ mỗi bước đi,
Người sẽ chôn vùi từng nghĩ suy
Trong kí ức xếp tầng vội vã
Để hiểu niềm vui là tạm bợ.
Tôi thấy lòng mình trống vắng quá,
Những thổn thức xa mờ điêu ngoa
Còn lại chút gì đang nhức nhối
Của một cuộc đời sẽ dở dang.
Trí óc tôi quên hiểu trái tim mình,
Lỡ đánh mất đôi điều chân thật
Sự đời đã qua thời tàn úa
Để lại trong tôi nhành hoa trái mùa.
Nhưng là tất cả cuộc đời cho tôi,
Tôi chấp nhận sao đành hơn nữa
Người có nghĩ giữa cõi lòng thua thiệt
Tôi là kẻ vô tình bao nhiêu!
Không cho hết mọi điều đâu thể,
Để riêng tôi vương thầm vụn nát
Của ngày cất tiếng khóc một mình
Cũng là ngày tôi mất một niềm đau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.