Tôi đã ngủ say trong chiếc áo ấm,
Cơn gió lạnh bỏ quên phòng vắng
Bao ngày nắng bước chân vội vã
Một ngày mưa bỗng hoá mộng trường.
Chiều khuya lạc bóng chẳng tà dương,
Cho lòng ẩm ướt mấy hơi sương
Tôi biết chìm trong miền suy tưởng
Của một cuộc xoay vần ưu tư.
Đôi mắt tôi hiền từ trong kí ức,
Để nụ cười đau nhói trên môi
Giấc ngủ nào trao đi hạnh phúc
Để đôi người không tiếc khổ đau.
Tôi mặc mình trôi giữa mênh mang,
Trong không gian tối mờ lặng lẽ
Tôi hiểu được cuối trời ai oán
Những giọt nước mắt hoá điêu tàn.
Như chỉ một cuộc chơi tạm bợ,
Cảm xúc là ngọn nguồn của vết thương
Thời gian là mũi kim khâu vội
Những khoảng trống không còn sợ hãi?
Bởi mất mát như bãi đất hoang,
Một cơn mưa đã mọc đầy cỏ dại
Tôi tìm vào trong giấc ngủ biến tan
Để ngày mai cất tiếng khóc huy hoàng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.