Tổ quốc ơi, còn ngủ đến bao giờ?
Chú gà trống đã từ lâu thức giấc
Bóng tối tỉnh dần, tiếng gà càng tất bật
Ánh sáng chan hoà lấp loá bình minh

Còn ngủ đến bao giờ Tổ quốc quang vinh?
Mặt trời đã lên cao, cao lắm
Nó rực rỡ khoe bao la ánh sáng
Có lẽ nào mắt người chẳng chói loà?

Tổ quốc ơi, còn ngủ đến bao giờ?
Chim sẻ cùng đua nhau thức giấc
Chúng tìm được trong đống rơm rất nhiều ngũ cốc
Chúng ních đầy diều thoả thích no nê

Tổ quốc ơi vẫn còn ngủ say sưa?
Con mèo lười cũng vội vàng trở dậy
Bình sữa to nó lần mò tìm thấy
Thè lưỡi ra, cứ thế liếm cho no

Tổ quốc ơi, còn ngủ đến bao giờ?
Những con ngựa từ đâu đến đất mình ăn cỏ
Cỏ người nuôi trồng lâu nay bao vất vả
Ăn hết giữa đồng chúng gặm đến xung quanh

Tổ quốc ơi vẫn thiêm thiếp ngủ chăng?
Người trồng nho đã không thèm chăm sóc
Cánh đồng nho cứ để cho cỏ mọc
Anh ta chỉ tìm rượu uống trong hầm

Tổ quốc ơi, cứ ngủ mãi thông tầm?
Người láng giềng đi cày từ mở mắt
Cày hết đất mình họ cày sang đất khách
Vắng chủ, ruộng người họ chiếm của riêng

Tổ quốc ơi, ngủ tít mít đêm đêm?
Trong khi nhà của người sắp cháy
Tiếng chuông đổ liên hồi dập dồn là vậy
Chưa đủ mạnh sao để đánh thức Người?

Còn ngủ đến bao giờ, hỡi Tổ quốc ơi?
Nước Hung của ta xót xa ấm ức
Có lẽ nào Người không bao giờ thức
Thế giới bên kia Người trở dậy chăng?


Koltó, 10-1847
Nguồn: Ba nhà thơ vĩ đại của Hungary, NXB Thanh niên, 2010
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)