Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

“Ô triste, triste était mon âme...”

Ô triste, triste était mon âme
A cause, à cause d'une femme.

Je ne me suis pas consolé
Bien que mon coeur s'en soit allé,

Bien que mon coeur, bien que mon âme
Eussent fui loin de cette femme.

Je ne me suis pas consolé,
Bien que mon coeur s'en soit allé.

Et mon coeur, mon coeur trop sensible
Dit à mon âme : Est-il possible,

Est-il possible, - le fût-il,
Ce fier exil, ce triste exil ?

Mon âme dit à mon coeur : Sais-je,
Moi-même, que nous veut ce piège

D'être présents bien qu'exilés
Encore que loin en allés ?


 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Vĩnh An Nguyễn Văn Sơn

Tâm hồn tôi buồn thảm
Chỉ vì một nữ nhân.

Tôi không thể nguôi ngoai
Dù lòng đã đi rồi

Dù lòng chẳng quay về,
Trốn xa người nữ ấy.

Tôi không thể nguôi ngoai
Dù lòng đã đi rồi.

Và lòng tôi đa cảm
Nói cùng hồn: được chăng,

Được chăng, - thì phải thế, -
Cuộc lưu đày ngạo nghễ?

Hồn nhủ lòng: tôi biết
Ta muốn mình mắc bẫy

Hiện diện dù lưu đày,
Dù rằng xa phương ấy?


tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Hân

Ôi buồn, buồn quá hồn tôi,
Cũng vì một bóng dáng người nữ nhi.
Nguôi ngoai chẳng được chút gì,
Dẫu rằng tấc dạ đã đi phương nào.

Dẫu hồn, dẫu dạ nghẹn ngào,
Đã trốn đi phương nào, xa người.
Nguôi ngoai chẳng được, người ơi,
Dẫu rằng tấc dạ phương trời xa xăm.

Lòng tôi nhạy cảm âm thầm,
Hỏi hồn: “Có thể giam cầm được chăng?
Chịu cuộc lưu đày kiêu băng,
Cuộc lưu đày xót xa chăng hỡi hồn?”

Hồn rằng: “Ta biết gì hơn,
Bẫy tình ai giăng, oán hờn chi ai?
Xác thân dù đã lưu đày,
Mà sao vẫn thấy nơi đây vương tình?”


Chưa có đánh giá nào
Trả lời