Thơ » Pháp » Paul Verlaine » Những khúc lãng mạn không lời (1874) » Những giai điệu ariet bị lãng quên
Đăng bởi tôn tiền tử vào 27/03/2015 11:22
De la douceur, de la douceur, de la douceur.
Il faut, voyez-vous, nous pardonner les choses :
De cette façon nous serons bien heureuses
Et si notre vie a des instants moroses,
Du moins nous serons, n’est-ce pas ? deux pleureuses.
Ô que nous mêlions, âmes sœurs que nous sommes,
À nos vœux confus la douceur puérile
De cheminer loin des femmes et des hommes,
Dans le frais oubli de ce qui nous exile !
Soyons deux enfants, soyons deux jeunes filles
Éprises de rien et de tout étonnées,
Qui s’en vont pâlir sous les chastes charmilles
Sans même savoir qu’elles sont pardonnées.
Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 28/03/2015 11:22
Em biết đấy, phải thứ tha mọi sự,
Theo cách ta sẽ hạnh phúc miên trường,
Nếu đời ta có những lúc buồn thương,
Bởi chẳng phải hai ta thường sướt mướt?
Ồ, ta phải hoà tâm hồn tỉ muội
Với ước nguyền e thẹn của trẻ thơ
Và bước đi xa cách các phàm nhân
Trong quên lãng điều làm ta lưu lạc!
Ta hãy làm đôi trẻ, chị và em
Không say mê, vẫn kinh ngạc mọi điều
Và đi vào ẩn dật giữa rừng êm,
Cũng không biết mình được ơn tha thứ.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 24/05/2026 21:45
Cần dịu dàng, dịu dàng, và dịu dàng hơn nữa.
Thấy không em, ta hãy thứ tha nhau:
Để đôi mình lại tìm thấy thanh cao,
Và nếu đời có những ngày u tối,
Thì ít ra, hai đứa khóc cùng nhau.
Ôi mong sao hai tâm hồn tri kỷ,
Hoà ước nguyện mơ hồ vào ngây thơ,
Để bước đi xa lánh mọi người đời,
Quên mát lành những cay đắng xa xôi!
Hãy cứ là hai đứa trẻ ngây ngô,
Chẳng vấn vương, kinh ngạc trước cuộc đời,
Dưới vòm lá thanh tân dần nhạt bóng,
Chẳng cần hay mình đã được dung từ.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 24/05/2026 21:50
Bài thơ này nằm trong phần “Ariettes oubliées” của tập Romances sans paroles (xuất bản 1874, chủ yếu sáng tác 1872-1873). Đây là giai đoạn Verlaine đang trong mối quan hệ đầy giông bão với Arthur Rimbaud (bắt đầu 1871-1872, chạy trốn cùng nhau qua Bỉ và Anh, bỏ vợ con). Tập thơ này gắn liền với mối quan hệ đó - Verlaine thậm chí muốn đề tặng Rimbaud (nhưng bị NXB gỡ bỏ).
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.