Trên mình mang những anh em
Đều là mảnh vỡ tình xem đâu còn
Nổi chìm trong giọt nhựa non
Vĩnh hằng từ đất chuyển vòng ngọn tươi.

Trong cơ giải thoát chuyển vần
Thân mình rạn nứt khuôn thần vỡ ra
Tinh thần ở lại thân già
Chẳng đông, bất động sự là tượng trưng.


Nguồn: Nhớ chuyện nay, Trần Đông Phong, NXB Hội nhà văn, 2013