(Phượng hoàng là một cặp vợ chồng - Adam và Êva - vừa là vừa không là kẻ đầu tiên)

Anh là kẻ cuối cùng trên đường của em
Mùa xuân lần cuối trận tuyết sau cùng
Cuộc giao tranh lần chót để không còn chết

Và đây chúng ta thấp hơn và cao hơn bao giờ hết


Đủ mọi thứ trong giàn hoả thiêu chúng ta
Những trái thông những cành nho
Cũng có những bông hoa mạnh mẽ hơn nước

Có bùn và có sương.


Lửa dưới chân chúng ta lửa kết vương miện trên
    đầu chúng ta
ở dưới chân chúng ta côn trùng chim chóc con người
Sẽ bay đi mất.

Những cái đang bay sẽ đậu.


Trời thì trong đất thì xẫm
Nhưng khói bay lên trời
Bầu trời đã mất hết mọi ánh lửa.

Lửa ở lại trên trái đất.


Lửa là mây của trái tim
Là nhánh cành của máu
Lửa hát bài ca của chúng ta

Lửa xoá tan hơi nước đọng lại trên mùa đông
    của chúng ta.


Trong đêm tối nỗi muộn phiền gớm ghê bốc cháy
Tàn tro đã nở hoa vui đẹp
Chúng ta mãi mãi quay lưng lại chiều tà

Mọi vật có màu sắc của bình minh.

Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé