15.00
Ngôn ngữ: Tiếng Tây Ban Nha
2 bài trả lời: 2 bản dịch

Đăng bởi estrange vào 16/04/2008 20:03, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 01/08/2022 11:20

“Inclinado en las tardes tiro mis tristes redes”

Inclinado en las tardes tiro mis tristes redes
a tus ojos oceánicos.

Allí se estira y arde en la más alta hoguera
mi soledad que da vueltas los brazos como un náufrago.

Hago rojas señales sobre tus ojos ausentes
que olean como el mar a la orilla de un faro.

Sólo guardas tinieblas, hembra distante y mía,
de tu mirada emerge a veces la costa del espanto.

Inclinado en las tardes echo mis tristes redes
a ese mar que sacude tus ojos oceánicos.

Los pájaros nocturnos picotean las primeras estrellas
que centellean como mi alma cuando te amo.

Galopa la noche en su yegua sombría
desparramando espigas azules sobre el campo.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Vũ Hoàng Linh

Tựa vào những buổi chiều, tôi thả những lưới buồn
Vào mắt em đại dương.

Ở đó, nỗi cô đơn của tôi được kéo dài và bừng cháy
Trong ánh lửa huy hoàng
Cánh tay của nó vươn ra như tay người chết đuối.

Tôi thả những tín hiệu cấp cứu tới mắt em ơ hờ
Đôi mắt có mùi của biển cả hay của bờ biển nơi ngọn hải đăng

Em chỉ giữ lại cho mình bóng tối, cô gái xa xôi của tôi,
Và từ trong em, đôi khi hiện lên bờ biển của những niềm sợ hãi.

Tựa vào những buổi chiều, tôi quăng những lưới buồn
Tới biển cả bị quẫy đạp bởi mắt em đại dương.

Những loài chim ăn đêm mổ vào các vì sao sớm
Khiến chúng lấp lánh như hồn tôi khi tôi yêu em.

Đêm phi nước đại trên con ngựa bóng tối
Vung vẩy những tua màu xanh lam khắp đất đồi

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của (Không rõ)

Leaning into the afternoons

Leaning into the afternoons I cast my sad nets
towards your oceanic eyes.

There in the highest blaze my solitude lengthens and flames,
its arms turning like a drowning man's.

I send out red signals across your absent eyes
that smell like the sea or the beach by a lighthouse.

You keep only darkness, my distant female,
from your regard sometimes the coast of dread emerges.

Leaning into the afternoons I fling my sad nets
to that sea that is thrashed by your oceanic eyes.

The birds of night peck at the first stars
that flash like my soul when I love you.

The night gallops on its shadowy mare
shedding blue tassels over the land.

Chưa có đánh giá nào
Trả lời