Chưa có đánh giá nào
2 bài trả lời: 1 bản dịch, 1 thảo luận

Đăng bởi thanhbinh82_tp vào 21/05/2007 16:40, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 23/06/2007 10:56

Sonnenuntergang

Die letzten weißen Wolkenflotten fliehen.
Der Tag hat ausgekämpft
über dem Meer.
Wie eine rote Blutlache liegt es,
in der das Land wie Leichen schwimmt.
Vom Himmel tropft ein Eiter, Mond.
Es wacht kein Gott.
In Höhlen ausgestochner Sternenaugen
hockt dunkler Tod.
Und ist kein Licht.
Und alles Tier schreit wie am Jüngsten Tag.
Und Menschen brechen um
am Ufer.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Diễm Châu

Những dải mây trắng cuối cùng bỏ trốn,
Ánh ngày đã thôi vật lộn trên biển
Như một vũng máu đỏ lan rộng,
nơi đất tựa những thây ma trôi dạt,
Từ trời cao nhỏ xuống một bọc mủ: trăng,
Không một thần linh nào trông chừng,
Trong hốc mắt bị xuyên thủng của các vì thiên thể
cái chết xạm đen nép mình
Và không một làn ánh sáng.
Và mọi loài thú hú lên như vào ngày phán xét cuối cùng,
Và những thây người đổ xuống trên bờ.

Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Nguyên bản tiếng Đức

Sonnenuntergang

Die letzten weißen Wolkenflotten fliehen.
Der Tag hat ausgekämpft
über dem Meer.
Wie eine rote Blutlache liegt es,
in der das Land wie Leichen schwimmt.
Vom Himmel tropft ein Eiter, Mond.
Es wacht kein Gott.
In Höhlen ausgestochner Sternenaugen
hockt dunkler Tod.
Und ist kein Licht.
Und alles Tier schreit wie am Jüngsten Tag.
Und Menschen brechen um
am Ufer.

Oskar Kanehl

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời