Thơ » Nga » Osip Mandelstam
Среди лесов, унылых и заброшенных,
Пусть остается хлеб в полях нескошенным!
Мы ждем гостей незваных и непрошенных,
Мы ждем гостей!
Пускай гниют колосья перезрелые!
Они придут на нивы пожелтелые,
И не сносить вам, честные и смелые,
Своих голов!
Они растопчут нивы золотистые,
Они разроют кладбище тенистое,
Потом развяжет их уста нечистые
Кровавый хмель!
Они ворвутся в избы почернелые,
Зажгут пожар — хмельные, озверелые...
Не остановят их седины старца белые,
Ни детский плач!
Среди лесов, унылых и заброшенных,
Мы оставляем хлеб в полях нескошенным.
Мы ждем гостей незваных и непрошенных,
Своих детей!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Giữa rừng sâu, u sầu và hoang vắng,
Kệ lúa đồng cứ chín rục, chẳng mang!
Ta chờ khách - khách không mời chẳng dặn,
Ta chờ khách sang!
Cứ mặc cho lúa rục đi vì quá lứa!
Họ sẽ về trên đồng ruộng úa vàng,
Hỡi những kẻ can trường và trung trực,
Đầu sẽ lìa thân!
Họ sẽ đến, đạp tan đồng lúa chín,
Họ quật mồ, xới tung chốn thâm u,
Rồi cái miệng nhơ nhuốc kia tháo khoán,
Bởi men máu say!
Họ xộc vào những mái nhà ám khói,
Sẽ châm mồi - say khướt, hoá thú hoang...
Chẳng xá gì mái đầu già bạc trắng,
Hay tiếng trẻ than!
Giữa rừng sâu, u sầu và hoang vắng,
Ta bỏ mặc lúa trên đồng chưa gặt.
Ta chờ khách - khách không mời chẳng dặn,
Chính con chúng ta!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.