Giữa rừng sâu, u sầu và hoang vắng,
Kệ lúa đồng cứ chín rục, chẳng mang!
Ta chờ khách - khách không mời chẳng dặn,
Ta chờ khách sang!

Cứ mặc cho lúa rục đi vì quá lứa!
Họ sẽ về trên đồng ruộng úa vàng,
Hỡi những kẻ can trường và trung trực,
Đầu sẽ lìa thân!

Họ sẽ đến, đạp tan đồng lúa chín,
Họ quật mồ, xới tung chốn thâm u,
Rồi cái miệng nhơ nhuốc kia tháo khoán,
Bởi men máu say!

Họ xộc vào những mái nhà ám khói,
Sẽ châm mồi - say khướt, hoá thú hoang...
Chẳng xá gì mái đầu già bạc trắng,
Hay tiếng trẻ than!

Giữa rừng sâu, u sầu và hoang vắng,
Ta bỏ mặc lúa trên đồng chưa gặt.
Ta chờ khách - khách không mời chẳng dặn,
Chính con chúng ta!