Nhân sinh dẫn lối vô định hướng
Độc mộc thuyền đi chẳng tới bờ
Bách niên giai lão ngũ vị sắc
Trọn đường nhất lối chẳng chốn về
Giấc mộng năm xưa thôi tạm gác
Cơm áo gạo tiền phủ thân sinh
Thiếu niên bạc đầu vẽ kim sắc
Lão niên tiếc nuối chuyện màu xanh
Nhân gian vẫn vậy vẫn vô tình
Vẫn thương, vẫn tiếc, vẫn cười tươi
Cuộc đời áo trắng cô độc vị
Có hay câu chuyện vị ngọt thanh
Chén ngọc, rượu thơm nhưng đắng chát
Lòng người cô độc, màu hồng chăng!
Tự nhủ nhân sinh luôn cố gắng
Chẳng thể lưu danh, chẳng thể thăng
Cuối cùng vòng xoáy nhân gian sắc
Lại nhập luân hồi, lại màu xanh
Hành trình tiếp nối con đường quen
Lại quên, lại nhớ, lại thương một hồi.
Ngẫm lại câu chuyện, ôi chán nản
Đích đến nơi đâu, tựa chốn nào
Cuộc đời vỏ bọc lăng kính nhỏ
Thiên đạo ánh nhìn có thấy ta.
Chiếc lồng kính, con chuột nhỏ
Hoà bình đỏ, mũ giáp đen
Bút chì màu, tô màu đỏ
Cầu vòng đỏ, hoá tro tàn
Anh hùng sử kí lưu danh sử
Mấy đời yên ả, một kiếp sinh
Vô danh, hữu phận, phù du kiếp
Lênh đênh, vô định không bến bờ
Mang danh kỹ nữ chốn làng chơi
Ngày ngủ, đêm ca, hồng phấn sắc
Nào đâu phận bạc con quan tướng
Lên voi xuống chó có mấy hồi.
Đồ tể chặt xương ngoài đầu ngõ
Quanh năm suốt tháng bán thịt tươi
Lợn, gà, xuống máu không đếm xuể
Ngày ngày, niệm Phật cầu bình an
Ngày kia, hoà thượng chốn xa lạ
Ghé qua chối mắt nói lời hiền
Đồ tể thấy thế làm phiền
Không đồ sát nghiệp cơm đâu ngày ngày
Nhân gian đói khổ đã quen
Miếng cơm manh áo đâu phiên Phật bà
Đành rằng Cực Lạc là thần tiên
Nhưng là thực tại gạo đâu bỏ nồi
Xa xa có kẻ ăn xin
Áo tả, áo tơi nằm nghiêng vệ đường
Bất động một tí, hồi lâu
Ruồi đâu, bâu đó, đen cả một vùng
Sau cùng ai đó tới nhìn, rồi khiêng đâu đó
Chấm yên một đời.
Nhân gian bốn bể một trang
Lời hay ý đẹp đâu riêng một vùng
Chữ ngọc bị đập làm ba
Anh, tôi, cùng đẹp có gì lạ đâu
Cuồn cuộn sóng dậy biển đông
Rồng yên nước lạ, rồng quay một vòng
Nhân thế nó đẹp làm sao,
Trăng thanh, gió mát, bóng yên nơi nào
Lẳng lặng một chiếc thuyền tre
Buông câu, thả xuống, ai đâu vướng mồi
Cuộc đời nói nhẹ là nghiêng
Nói yên là thẳng, uốn mình là cong
Non cao có biết sông sâu
Ta nhìn mà ngắm, ta yên một bề.
Cuối cùng chẳng biết điều chi
Câu thơ buông lối, nói yên một đời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.