Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Lục bát
Thời kỳ: Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn

Đăng bởi 阮嘉平 vào 17/09/2021 14:54, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 18/09/2021 10:24

Kẻ làm phụ mẫu người ta,
Sửa mình là một, sửa nhà là hai.
Nghĩa phương[1] thì dạy con trai,
Tắc công[2] dạy gái, dùi mài cho chuyên.
Chớ cho đắm sắc say duyên,
Bàn cờ đổ bác chẳng nên tới gần.
Cũng là du đãng quen thân,
Hại thương phong hoá phải răn cho chừa.
Bằng cha mẹ chẳng dặn dò,
Mà con lại chẳng biết lo ăn lời.
Sự này ắt lỗi phải chơi,
Phải răn cho biết vẹn nơi sinh thành.


Chú thích:
[1]
Nghĩa phương 義方 là phép dạy điều nghĩa.
[2]
Do chữ “nữ tắc nữ công” 女則女工 nữ tắc nữ công: phép của đàn bà và nghề của đàn bà.


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]