Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Văn Thông
Đăng bởi Jean-Clause Nguyễn vào Hôm nay 08:56
Près du vieux mur couvert de mousse noire,
Un pommier penche au bord du vent marin;
Ses fruits pâlis gardent dans leur mémoire
Le goût perdu des automnes anciens.
Parfois un enfant traverse la route,
Les mains rougies par le froid du matin;
Il lève un peu les yeux, puis il écoute
Le bruit des feuilles tombant dans le foin.
Et quand la brume envahit les campagnes,
Que les corbeaux tournent dans l’air désert,
L’arbre demeure au milieu des montagnes
Comme un veilleur oublié par l’hiver.
Alors la pluie descend sur les branches,
Le ciel devient couleur de vieux métal;
Et le silence immense des dimanches
S’endort au fond des chemins communals.
Bên bức tường cũ phủ rêu đen,
Một cây táo nghiêng mình trước gió biển;
Những trái nhạt màu còn giữ trong ký ức
Hương vị đã mất của những mùa thu xưa.
Đôi khi một đứa trẻ đi ngang con đường,
Đôi tay đỏ vì lạnh sớm mai;
Nó ngẩng đầu lên đôi chút rồi lắng nghe
Tiếng lá rơi xuống đống cỏ khô.
Khi sương mù tràn kín miền quê,
Lũ quạ xoay vòng trong bầu trời hoang vắng,
Cây vẫn đứng giữa miền đồi núi
Như người canh gác bị mùa đông bỏ quên.
Rồi mưa rơi xuống các cành cây,
Bầu trời hoá màu kim loại cũ;
Và sự im lặng mênh mang của những ngày Chủ nhật
Ngủ yên nơi cuối các con đường làng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.