Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn
5 bài trả lời: 5 bản dịch

Đăng bởi hảo liễu vào 29/12/2014 22:52, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi hảo liễu vào 29/12/2014 23:00

先興教授黎常領久不相見賦此以寄

六千里外初歸客,
二十旬余未接君。
失馬翁窺塞上月,
雕蟲師臥海邊雲。
閉門自覺多粗鄙,
開卷終慚少見聞。
誰料雪門春既去,
故人南北又離群。

 

Tiên Hưng giáo thụ Lê Thường Lĩnh cửu bất tương kiến, phú thử dữ ký

Lục thiên lý ngoại sơ quy khách,
Nhị thập tuần dư vị tiếp quân.
Thất mã ông khuy tái thượng nguyệt,
Điêu trùng sư ngoạ hải biên vân.
Bế môn tự giác đa thô bỉ,
Khai quyển chung tàm thiểu kiến văn.
Thuỳ liệu tuyết môn xuân ký khứ,
Cố nhân Nam Bắc hựu ly quần.

 

Dịch nghĩa

Ngoài nghìn dặm ta vừa trở về
Đã hơn hai mươi tuần nhật, ta chưa (có hân hạnh) gặp bạn
Ta thì như cái ông già mất ngựa, mắt cứ đăm đăm nhìn bóng nguyệt ở trên đèo
Còn cái ông thầy trổ phượng chạm rồng kia thì vẫn nằm yên giữa đám mây ven biển
(Vắng nhà mô phạm ấy, ta chẳng thèm tiếp ai) khép cửa lại thì cũng thô bỉ.
Lại muốn mở sách ra đọc nhưng đọc sách lại cảm thấy kiến văn của mình còn hẹp hòi.
Ai ngờ nơi cửa tuyết, xuân đã qua rồi (đạo học đã đến ngày suy vi sụp đổ)
Mà bạn cũ lại kẻ Nam người Bắc không được đoàn kết với nhau.


Tiên Hưng xưa là phủ Tiên Hưng, rồi huyện Đông Hưng, sau thành thị trấn của tỉnh Thái Bình.

Nguồn: Nguyễn Văn Đề, Thần Siêu, lịch sử cụ Nguyễn Văn Siêu, NXB Tân Việt, 1944

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Đề

Cõi ngoài lui bước chịu nằm queo,
Người cũ trông tin vẫn vắng teo.
Rồng chạm, mùng thầy, mây dọc biển,
Ngựa dông, mắt chủ nguyệt trên đèo.
Khép buồng e cũng quê mùa nhỉ,
Lật sách buồn cho kiến thức theo.
Cửa tuyết ai ngờ xuân đã tếch,
Bạn thân lại giận cách Ngô Lèo!


Nguồn: Nguyễn Văn Đề, Thần Siêu, lịch sử cụ Nguyễn Văn Siêu, NXB Tân Việt, 1944
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Đề

Ngàn dặm ta nay đã trở về,
Bao nhiêu tháng rộng đã xa quê.
Tái ông mất ngựa trăng đêm chiếu,
Thi sĩ chạm rồng mây biển che.
Vắng mặt bạn vàng, đóng cửa chặt,
Xem trang sách cũ, thẹn lòng quê.
Luân thường đạo lý nay suy sụp,
Bằng hữu bắc nam đã biệt ly.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Sáu ngàn dặm ta vừa về tới
Hai mươi tuần vời vợi xa ông
Già mất ngựa, ngóng nhìn trăng
Thầy điêu trùng nghỉ nơi vùng biển xa
Đóng cửa lại quả là bất nhã
Mở sách xem tâm trí hẹp hòi
Xuân nơi cửa, tuyết về rồi
Bắc nam hai ngả bạn tôi xa hoài.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Nghìn dặm ngoài ta vừa đến đây,
Hai mươi tuần bạn chửa gặp rày.
Ông già mất ngựa nhìn trăng chiếu,
Thầy chạm phượng rồng yên biển mây.
Giao tiếp khép song e kém đức.
Văn chương mở sách buồn không tài.
Ai ngờ đạo học ngày suy sụp,
Bạn cũ Bắc Nam chẳng bạn bầy.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Sáu nghìn dặm cách trở về đây
Hai chục tuần qua có gặp đâu
Mất ngựa đăm đăm trăng rọi ải
Chạm rồng im ỉm biển đùn mây
Cài song ngẫm lại người thô bỉ
Lật sách xem ra kẻ hẹp hòi
Cửa tuyết ngờ đâu xuân đã vãn
Bạn thân nam bắc cách xa rồi

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời