過翠靄吊前擇夫人

紅顏亦一子,
翠靄到今傳。
流水泣終古,
寒雲埋遠天。
興亡成底事,
感慨滿當年。
憑吊孤蓬下,
青風兩岸旋。

 

Quá Thuý Ái điếu Tiền Trạch phu nhân

Hồng nhan diệc nhất tử,
Thuý Ái đáo kim truyền.
Lưu thuỷ khấp chung cổ,
Hàn vân mai viễn thiên.
Hưng vong thành để sự,
Cảm khái mãn đương niên.
Bằng diếu cô bồng hạ,
Thanh phong lưỡng ngạn tuyền.

 

Dịch nghĩa

Má hồng cũng (một kiếp người) một lần chết như ai
Thế mà đến nay dòng Thuý Ái vẫn còn lưu danh
Từ xưa dòng nước vẫn sụt sùi chảy như khóc
Ở phương trời xa kia, một đám mây lạnh lẽo vùi lên
Ai làm nên nỗi, hoặc ai bị dìm mất, ngảnh lại đều ra thế thế.
Thế mà năm nào, phu nhân lại quá đau buồn mà chi mà gieo đầu xuống sông tự tử...
Nay một mình ta ngồi dưới mui thuyền, nhờ nghìn thu mà ngậm ngùi than cho ai mấy tiếng
Bỗng hai bãi gió đâu xây xung quanh? Hay là “Hữu tình ta lại gặp ta?”


Danh tướng Ngô Cảnh Hoàn đời Lê Hiển Tông (黎顯宗, 1740-1786), dòng dõi danh tướng Ngô Cảnh Hựu đời Lê Trang Tông (1533-1548), quê làng Trảo Nha, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh, nay thuộc huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Ông làm đến Tổng binh chỉ huy sứ, Quản đội Tiền Trạch nên đời sau vẫn thường gọi là “Ông Tiền Trạch”. Năm Bính Ngọ 1786, Tây Sơn cử binh đánh, ông và hai người con trai cầm quân chống cự quyết liệt trên sông Thuý Ái. Thua to, ông cùng hai con đều tử trận. Vợ ông là Phan Thị Thuấn hay tin, lúc đó mới 20 tuổi, gieo mình xuống sông Thuý Ái tử tiết.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Như Thiệp, Nguyễn Văn Đề

Má hồng cũng một kiếp như ai,
Thuý Ái còn thơm để lại đời.
Mặt đất sụt sùi dòng nước chảy
Chân trời lạnh lẽo đám mây vùi
Được thua đã chán tuồng mơ mộng,
Thương tiếc xui chi phận thiệt thòi
Nhớ chuyện nghìn xưa than một tiếng
Gió đâu đôi bãi thốc ngoài mui!


Nguồn: Nguyễn Văn Siêu, thi ca và tiểu sử, NXB Tân Việt, 1944
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Đề

Má hồng rồi cũng chết,
Thuý Ái danh để đời.
Sụt sùi dòng nước chảy,
Lạnh lẽo đám mây vùi.
Qua rồi cuộc thành bại,
Còn mãi mối cảm hoài.
Nhớ chuyện xưa than thở,
Đôi bờ gió thổi mãi!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Má hồng chết tiếng thơm để mãi
Cho đến nay Thuý Ải còn truyền
Dòng như nước mắt triền miên
Xa xa mây lạnh nổi lên như mồ
Truyện được thua đã là quá khứ
Nhưng tiếc thương vẫn cứ năm nay
Dưới thuyền khấn nguyện tỏ bày
Hai bờ sông gió bỗng xoay chuyển vần.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Cũng một lần chết kiếp má hồng,
Còn lưu danh trên Thuý Ái sông.
Từ xưa nước sụt sùi như khóc,
Chân trời lạnh lẽo, mây vùi nồng.
Mất còn ngảnh lại đều thế thế.
Đau buồn chi gieo đầu xuống dòng...
Nhớ xưa ngậm ngùi than mấy tiếng,
Hai bờ gió bỗng xoay chuyển luồng.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời