Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Văn Lý
誰老鬚眉半雪霜,
海程跋涉到西洋。
雷霆至教徵成物,
天地生機自一陽。
沱曩槎浮雲渺渺,
崑崙帆影月茫茫。
香江別酒深寒夜,
數點梅花動隔牆。
Thuỳ lão tu mi bán tuyết sương,
Hải trình bạt thiệp đáo Tây Dương.
Lôi đình chí giáo trưng thành vật,
Thiên địa sinh cơ tự nhất dương.
Đà Nẵng tra phù vân diểu diểu,
Côn Luân phàm ảnh nguyệt mang mang.
Hương Giang biệt tửu thâm hàn dạ,
Sổ điểm mai hoa động cách tường.
Đã tuổi tác, râu tóc quá nửa nhuốm màu tuyết sương,
Cuộc hành trình trên bể, xông pha đến tận Tây Dương.
Giáo huấn nghiêm khắc cốt để đào tạo người thành đạt,
Cơ trời đất sinh ra từ chỗ này một hào dương.
Thuyền sứ ra đi từ Đà Nẵng mây mờ mịt,
Bóng cánh buồm qua Côn Lôn, trăng mênh mang.
Chén rượu tiễn đưa trên sông Hương, đêm sâu giá lạnh,
Vài bông mai nở lay động cách tường.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 24/11/2025 05:29
Tuổi tác, đầu râu nửa tuyết sương,
Hành trình qua biển đến Tây Dương.
Lệnh nghiêm cốt tạo người thành đạt,
Trời đất sinh cơ từ “một dương”.
Đà Nẵng thuyền đi mây thăm thẳm,
Buồm qua Côn Đảo trăng mênh mang.
Hương Giang rượu tiễn, đêm sâu lạnh,
Mai nở vài bông động cách tường.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.