Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Văn Lý
Đăng bởi hongha83 vào 24/11/2025 21:56
冷水分歡愛,
寒山雉古今。
兩盤青石聳,
一逕白雲深。
夷險曾諳路,
忙閒不易心。
行程無興別,
倚秋聽幽禽。
Lãnh thuỷ phân Hoan Ái,
Hàn sơn trĩ cổ kim.
Lưỡng bàn thanh thạch tủng,
Nhất kính bạch vân thâm.
Di hiểm tằng am lộ,
Mang nhàn bất dị tâm.
Hành trình vô hưng biệt,
Ỷ thu thính u cầm.
Dòng sông lạnh phân chia địa giới hai châu Hoan và Ái.
Rặng núi lạnh đứng sừng sững từ xưa tới nay.
Hai bên bờ đá xanh cao chót vót,
Một con đường mòn mất hút trong mây dày.
Dọc đường, nơi bằng phẳng, chỗ hiểm trở đều thông thuộc cả
Dù bận rộn hay nhàn nhã tấm lòng vẫn không thay đổi.
Suốt cuộc hành trình không có hứng thú nào khác,
Là dựa gốc cây nghe tiếng chim rừng vọng lại.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 24/11/2025 21:56
Sông lạnh phân chia Ái với Hoan,
Núi cao sừng sững vượt thời gian.
Vút lên đá biếc hai bên trải,
Mất hút trong mây một lối mòn.
Dốc hiểm đất bằng, đường thuộc cả,
Dầu nhàn dầu vội, tâm hằng an.
Cuộc đi duy một niềm ưa thích,
Tựa gốc cây nghe chim ríu ran.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.