Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Văn Lý
Đăng bởi hongha83 vào 23/11/2025 21:51
一片閒雲任卷舒,
霜清月白紙窻疏。
微陽乍復天機見,
萬籟俱空夜氣虛。
涓滴無材酬國寵,
平安有夢接家書。
憬然撫枕難成寐,
孤館晨雞若起予。
Nhất phiến nhàn vân nhậm quyển thư,
Sương thanh nguyệt bạch chỉ song sơ.
Vi dương sạ phục thiên cơ kiến,
Vạn lại câu không dạ khí hư.
Quyên trích vô tài thù quốc sủng,
Bình an hữu mộng tiếp gia thư.
Cảnh nhiên phủ chẩm nan thành mị,
Cô quán thần kê nhược khởi dư.
Một áng mây nhàn mặc ý tụ rồi lại tan,
Sương trong trăng bạch, song cửa bồi bằng giấy thưa mỏng.
Vi dương chợt trở lại, máy trời xuất hiện,
Hàng vạn sáo trời đều lặng, sinh khí ban đêm thoáng loãng.
Không có tài, chưa mảy may báo đền ơn nước,
Đêm nằm mơ nhận được thư nhà báo bình an.
Tỉnh dậy trăn trở khó mà ngủ lại được,
Nơi quán trọ cô quạnh, gà gáy sáng như đánh thức ta.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 24/11/2025 21:51
Một áng mây nhàn bay nhởn nhơ,
Sương trong trăng bạch lọt song thưa.
Vi dương trở lại cơ trời hiện,
Vắng lặng sáo trời đêm khí hư.
Ơn nước, bất tài chưa chút báo,
Bình yên, mơ nhận được thư nhà.
Tỉnh rồi trằn trọc không thành giấc,
Quán trọ gà đâu gáy giục ta.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.