Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Trọng Tạo
Đăng bởi hảo liễu vào 18/02/2015 13:47
Sau trận đánh là phút thảnh thơi
Chiến sĩ khoan thai nhìn xuống chân đồi
Bỗng thấy bóng mình đè lên ngôn ngang xác giặc
Rồi ngoảnh lại nhìn iên điềm chốt:
Một vầng trăng như ngọc sáng ngời.
Ôi, vầng trăng đã mọc bao giờ
Cái phút ấy anh không hề biết!
Có một phút trận đánh căng thẳng nhất
Giặc ùa lên như bóng tối đen ngòm
Chiến sĩ tuốt trần lê
Bật lên từ lòng đất...
Chính phút bật chiến hào xuất kích
Anh đã đội lên một vầng trăng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.