Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Hễ kẻ làm quan đã có duyên,
Tới lui mặc phận tự nhiên.
Thân xưa hương hoả[1] chăng còn ước,
Chí cũ công danh đã phỉ nguyền.
Trẻ hoà sang ấy phúc,
Già được lọn là tiên.
Cho về cho ở đều ơn chúa,
Lọ phải chon chăn đến cửa quyền.


Bản ở trên theo Nguyễn Trãi toàn tập, được xếp là bài Thuật hứng thứ 8 của Nguyễn Trãi.

Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635), Bạch Vân Am thi tập (AB.157), Trình quốc công Bạch Vân Am thi tập (AB.309) chép bài thơ này là của Nguyễn Bỉnh Khiêm, được xếp là bài thứ 56 trong Bạch Vân quốc ngữ thi tập, với nội dung:
Hễ kẻ làm quan đã có duyên,
Tới lui thửa mặc phận tự nhiên.
Thân xưa hương lửa chăng còn ước,
Chỉ cũ công danh đã phỉ nguyền.
Trẻ sang, đành ấy phúc,
Già được lọn, mới là tiên.
Cho về cho ở dầu ơn chúa,
Ngại bước chen chân áng cửa quyền.


Chú thích:
[1]
Nghĩa đen là đốt hương hoặc để thờ cúng, hoặc để thề nguyền.


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]