Khó khăn là của thế gian yêm,
Huống mấy già dại một đêm.
Cúc đợi đến thu hương chỉn muộn,
Mai sinh phải tuyết lạnh chăng hiềm.
Gia sơn đường cách muôn dặm,
Ưu ái lòng phiền nửa đêm.
Bể hiểm nhân gian ai kẻ biết ?
Ghê thay thế nước vị qua mềm.


Nguồn: Đào Duy Anh, Nguyễn Trãi toàn tập, NXB Khoa học xã hội, 1976