Thơ » Việt Nam » Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn » Nguyễn Trãi » Quốc âm thi tập » Phần vô đề
Đăng bởi Vanachi vào 19/08/2007 15:43
Ai trách hiềm cây, lại trách mình,
Vốn xưa một cỗi thác cùng cành.
Cành khô xếp bấy, nay nên củi,
Hột chín phơi chừ, rắp để bình.
Than lửa hoài chưng, thương vật nấu,
Củi thiêu tiếng khóc cảm thần linh.
Thế gian ai có thì cốc,
Mựa nữa cho khuây nghĩa đệ huynh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.