Bên tu viện mùa thu cây thay lá
lửa đống lá khô thắp sáng chiều tàn

họ đang ném từng mảnh mình xuống đất
khắp thân thể bông băng trắng toát

Quy Hoà xanh biển hát người
tôi thương hại ai hay ai đang thương tôi

Rơi rụng dần mình mất mình từng mảnh nhỏ
những người ấy có một Hàn Mặc Tử.


Nguồn: Biệt trăm năm, NXB Đà Nẵng, 2004