Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Cận đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 26/08/2014 21:16

Thằng cha phủ Vĩnh thế mà thâm,
Nịnh bố cu Tây cõng mẹ đầm.
Đôi vú áp vai đầu nghển nghển,
Hai tay bưng đít mặt hầm hầm.
Cũng may cứng cánh nhờ ơn tổ,
Nếu rủi sa chân chết bỏ bầm.
Chẳng kể mề đay cùng tướng lục,
Ngửi tay tủm tỉm miệng cười thầm.


Một viên tri phủ ở Vĩnh Tường đi theo vợ chồng công sứ đến khám đê trong phủ, đã xin cõng mụ đầm qua một vũng nước sâu kia.

Nguồn:
1. Trần Trung Viên, Văn đàn bảo giám, NXB Văn học, 2004
2. Quách Tấn, Hương vườn cũ, NXB Hội nhà văn, 2007