Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Thanh Vân
Đăng bởi ThanhVan2812 vào Hôm nay 09:19
Em là cô gái miền Trung
sao yêu phố Phan Đình Phùng đến vậy
mỗi lần ra Hà Nội
em canh đêm trên căn gác nhỏ
chờ một bóng áo lính đi ra từ phố nhà binh
Chạm vào cổng Hoàng Thành
những vết thương quá khứ đã lên xanh
em ước lòng mình
phủ đầy rêu phong phố cổ
Con đường có hai hàng sấu cổ thụ
cành đan nhau kết thành cổng trời xanh
như một ngày em nắm lấy tay anh
kết hình trái tim màu đỏ
Có một mùa đông bụng em đầy gió
em như một chiếc bốt nhỏ
bên tháp Hàng Đậu đứng chờ nhau
trời cho em làm thơ để đau
sao không cho em làm con chim sâu
lẹ làng bay đi trốn rét
Đêm nay Nô en
nhà thờ Cửa Bắc mở tiệc
mừng Chúa tái sinh trên máng cỏ khô
tiếng chuông ngân dài dặn em đứng chờ
qua mười hai giờ
bóng người xưa trở lại?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.