Rồi bất chợt hạ về trong quán vắng
Con ve ngân thương nhớ tận năm nào
Tia nước chạy đường vòng vèo ngớ ngẩn
Em soi mình kỷ niệm nghiêng chao

Rôi bất chợt hạ về trong đáy cốc
Mắt thuỷ tinh sóng sánh những giọt buồn
Em lơi tay nghe nghìn mảnh vỡ
Tung toé thành nghìn hạt kim cương

Rồi bất chợt thu lại gần gõ cửa
Tháng năm qua có nhớ một dòng sông
Con thuyền chạy vô tình bỏ lại
Xuống lòng sông một giọt nước mắt hồng

Rồi có thể thu đi không về nữa
Rớt ngay tim chiếc lá chết khẽ khàng
Em bó gối ngồi lì nên quán cũ
Không nhớ trời đang hạ hay thu


Nguồn: Báo Hoa học trò, số 102, ngày 23-11-1995