Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Lục bát
Thời kỳ: Hiện đại
Từ khoá: thơ đoạt giải (30)
Đăng bởi tôn tiền tử vào 13/06/2019 10:59, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 13/06/2019 11:01

Sao con không nói một câu
Như lời nũng mẹ từ lâu chẳng còn?
Sao con chẳng thể xưng “con”
Cho dì cảm thấy ấm hơn căn nhà?
Cứ lầm lũi bước vào ra
Cho dù tủi phận mẹ gà con… ngan

Đời dì quá buổi chợ tan
Nhà con xảy nghé tan đàn khổ đau
Dì không hoa trắng cài đầu
Về nhà con chỉ cơi trầu nồng say
Con là con gái thơ ngây
Đàn ông, cha chẳng bù đầy được đâu
Dạy con tết tóc, gội đầu
Nấu ăn, giặt giũ, vá khâu áo quần
Bàn tay hiền dịu tảo tần
Bưng cơm, rót nước ân cần trước sau
Dì không mang nặng đẻ đau
Đứt dây mà xót thương bầu, bí ơi!
Kệ cho bánh đúc mấy đời
Người ăn người lại nói lời nghiệt cay

Sang ngang một chuyến đò đầy
Sông sâu run cả vòng tay đôi bờ
Đêm nay cánh cửa khép hờ
Dì không ngủ được nằm chờ bước con.


Bài thơ đoạt giải nhì (không có giải nhất) Cuộc thi thơ viết về gia đình do Báo Phụ nữ Việt Nam tổ chức năm 1994.