Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Thị Hồng Ngát » Biển đêm (1996)
Em tựa vào vai anh
tựa vào ngực anh
Cảm giác được tin cậy trào dâng...
Cảm giác được bình yên trào dâng
Cảm giác được che chở trào dâng...
Bao ý nghĩ lạ lùng
như chưa bao giờ có
Anh dịu hiền như mẹ
anh bao dung như chị
anh vị tha như chồng
Anh - người yêu của em!
Rộng lòng và chi chút...
Thoáng nghĩ dại đã thấy lòng thảng thốt
Ôi, ngày mai, nếu ta - không - có - nhau...
Chắc chắn ngôi nhà thân yêu dông bão sẽ ùa vào
và cuộc đời sẽ trở nên trống rỗng...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.