Có lẽ... đời cũng cần thơ
Để biết trời còn xanh sau màn bụi
Chữ biết khóc- thay người giấu tủi
Chữ biết cười- dỗ kẻ hoang mang
Chữ ít thôi, nhưng đủ hương lan
Một ánh chớp... rạch tầng mây đặc quánh
Thơ- đâu chỉ trò chơi chữ lạnh
Mà là than hồng, đốm lửa trong lòng!
Có người giỡn nghiệp… về không
Có người gánh chữ, đi rong suốt đời...!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.