Thơ » Việt Nam » Cận đại » Nguyễn Thượng Hiền
Đăng bởi hongha83 vào Hôm qua 20:22
鐵馬嘶風古碧頹,
仰天長嘯白雲開。
移家總愛山如玉,
換劫誰知土亦灰。
雲斷鶴巢千戶閉,
月明龍肚一帆來。
桃花踏遍村南北,
不見飛仙空復回。
Thiết mã tê phong cổ bích đồi,
Ngưỡng thiên trường khiếu bạch vân khai.
Di gia tổng ái sơn như ngọc,
Hoán kiếp thuỳ tri thổ diệc hôi.
Vân đoạn Hạc sào thiên hộ bế,
Nguyệt minh Long đỗ nhất phàm lai.
Đào hoa đạp biến thôn nam bắc,
Bất kiến phi tiên không phục hồi.
Ngựa sắt hét gió, thành cổ đổ nát,
Ngửng lên kêu trời mây trắng bay tan.
Dời nhà vẫn mến núi như ngọc,
Đổi kiếp nào hay đất cũng là tro.
Mây che tổ hạc ngàn cửa đều đóng,
Trăng dọi rốn rồng một thuyền đi về.
Đi khắp thôn hoa đào từ nam chí bắc,
Không thấy phi tiên lại trở về không.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Ngựa hét vang ồn vách đổ xô,
Trông trời gọi tản đám mây mù.
Dời nhà những mến non như ngọc,
Đổi kiếp nào ngờ đất cũng tro.
Tổ hạc mây ngăn gài hết cửa,
Rốn rồng trăng sáng ghé con đò.
Thôn đào dạo khắp nam và bắc,
Chẳng thấy tiên bay luống hỏi dò.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.