Thơ » Việt Nam » Cận đại » Nguyễn Thượng Hiền
一慟天門夕照沈,
儒衣飄泊到如今。
江山放逸才入筆,
風雨悲歌烈士心。
四座猶聞談北海,
九秋曾共訪東林。
摩挲匣劍知誰贈,
回首南溟積霧深。
Nhất đỗng thiên môn tịch chiếu trầm,
Nho y phiêu bạc đáo như câm.
Giang sơn phóng dật tài nhập bút,
Phong vũ bi ca liệt sĩ tâm.
Tứ toạ do văn đàm Bắc Hải,
Cửu thu tằng cộng phỏng Đông Lâm.
Ma sa hạp kiếm tri thuỳ tặng,
Hồi thủ nam minh tích vụ thâm.
Đã từng than khóc ở nơi cửa trời, nhưng bóng chiều đã chìm đắm rồi!
Cho tới ngày nay, manh áo nhà nho vẫn phiêu lưu hoài!
Ngọn bút tài nhân ngang tàng trong sông núi,
Tấm lòng liệt sĩ than khóc trước gió mưa.
Chung quanh cuộc họp bạn, vẫn nghe lời nói cao thượng như ông Bắc Hải,
Trong tiết thu già, từng cùng ta viếng chùa Đông Lâm.
Vỗ về thanh kiếm trong hộp, biết tặng ai bây giờ?
Ngảnh đầu về biển nam, thấy dày đặc một làn mù khói.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Khóc cửa trời xưa, bóng ác trầm!
Nhà nho lận đận trải bao năm.
Nước non vùng vẫy trang danh bút,
Mưa gió âu sầu giọng tráng tâm.
Hội cũ còn vang lời Bắc Hải,
Thu già từng viếng cảnh Đông Lâm.
Vỗ về thanh kiếm, trao ai tá?
Mù toả miền nam, biển tối tăm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.