Thơ thành viên » Nguyễn Quang Thắng » Trang thơ thành viên » Những vệt mờ trên gương
Nắm hờ
Chiếc dây thừng
Dưới hố
Tôi trượt dài
Sau những khoái cảm tột độ
Để rơi
Sau nụ cười
Tươi.
Để chơi vơi
Tay thôi vương máu khi nắm chặt
Để do dự
Nụ cười là niềm vui trả lãi đắt
Bởi nước mắt
Chảy từ trong ra.
Cười có vị gì ta?
Khi hốc mắt là mỏ muối
Giọt lệ đi đầu
Để nụ cười đi sau
Và niềm vui đi cuối.
Khóc cười ngược xuôi
Ta tránh khóc cầu cười
Mà vốn dĩ là một
Là một cuộc trả giá
Vay niềm vui
Trả nụ cười
Và lãi nước mắt.
Không đường tắt
Hố sâu cuộc đời
Có dây thừng
Của nụ cười
Và bàn tay
Bôi trơn bằng dòng lệ
Bi ai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.