Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Quý Tân
Đăng bởi Phụng Hà vào 17/07/2010 00:11
Nhân sinh thiên địa gian,
Hốt như lữ hành khách.[1]
Có bao lăm ba vạn sáu nghìn ngày.
Nợ phong trần[2] trót đã ăn vay,
Phải trang giả mới là tay chí khí[3].
Đã trót nhắp say mùi thế vị[4],
Phải tìm phương tỉnh thuốc phồn hoa[5].
Kiếp phù sinh[6] thấm thoát bỗng nên già,
Thời tuyết nguyệt phong hoa cho phỉ chí.
Hỏi những khách tang bồng hồ thỉ[7],
Chốn lâm tuyền thành thị mấy tri âm[8].
Trăm năm luống những cười thầm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.