Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Nhân sinh thiên địa gian,
Hốt như lữ hành khách.[1]

Có bao lăm ba vạn sáu nghìn ngày.
Nợ phong trần[2] trót đã ăn vay,
Phải trang giả mới là tay chí khí[3].
Đã trót nhắp say mùi thế vị[4],
Phải tìm phương tỉnh thuốc phồn hoa[5].
Kiếp phù sinh[6] thấm thoát bỗng nên già,
Thời tuyết nguyệt phong hoa cho phỉ chí.
Hỏi những khách tang bồng hồ thỉ[7],
Chốn lâm tuyền thành thị mấy tri âm[8].
Trăm năm luống những cười thầm.


Có bản chép tiêu đề là Vui chơi phong nguyệt, Trăm năm trong cõi người ta.

Chú thích:
[1]
Chữ Hán: 人生天地間,忽如旅行客. Nghĩa: Người ta ở trong trời đất, thoáng như khách đi đường.
[2]
Có bản chép là “phong lưu”.
[3]
Có bản chép là “phỉ chí”.
[4]
Mùi đời.
[5]
Ví cành thành thị và đời người lúc còn tuổi trẻ.
[6]
Kiếp sống nổi trên mặt nước.
[7]
Cung bằng gỗ dâu, tên bằng cỏ bồng, ý nói làm trai lấy cung tên làm sự nghiệp.
[8]
Chốn rừng núi, chỗ thành thị, dễ mấy người biết mình.


[Thông tin 4 nguồn tham khảo đã được ẩn]