Lâu không đàn hát biếng ngâm nga
Bận bịu lòng lo mãi chuyện hoa
Xem nụ vin cành khi bạc tóc
Thơ đề rượu nhắm tận canh ba
Ta thương hoa chịu đời trần tục
Hoa nhạo ta trong cảnh tuổi già
Nếu phải thư nhà ta phải viết
Rượu châm chẳng đợi tuyết đêm khuya