Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Là anh đây! Người con trai Hà Nội,
Gửi chút lòng ra tận phía khơi xa.
Quen biết em vừa vặn một năm qua,
Nơi Quảng Ninh – vùng đất than lấp lánh.
Nơi sóng biển Hạ Long vỗ về cầu Bãi Cháy,
Đất mỏ kiên cường, lộng gió đại dương.
Từ những ngày đầu trò chuyện thân thương,
Dẫu đôi mình cách xa ngàn vạn dặm.
Nhưng khoảng cách chẳng làm phai tình cảm,
Màn hình nhỏ mà sưởi ấm con tim.
Mỗi dịp lễ về lại lướt trang tìm,
Trao lời chúc còn quý hơn vàng bạc.
Đáp lại lời em giữa đời phiêu bạt,
Anh luôn xem em như một đứa em gái nhỏ nhà mình.
Dẫu hai ta chung một chữ tên,
Nhưng khác họ, chẳng cùng chung dòng máu.
Thế mà lòng lại ngập tràn thấu hiểu,
Tình nghĩa này trân quý biết bao nhiêu!
Anh tự hỏi giữa biển đời cô liêu:
Em cũng coi anh là anh trai chứ nhỉ?
Để rồi nhận lại lời em thủ thỉ,
Khiến lòng anh vừa kinh ngạc, vừa vui.
Hạnh phúc nghẹn ngào, xúc động khôn nguôi,
Tình cảm nào đẹp hơn tình huynh đệ?
Thương em nhiều, cô em gái nhỏ bé,
Giữa cuộc đời, ta có một điểm tựa chung.
Được biết em theo nghệ thuật không ngừng,
Bao năm tháng miệt mài bên cây đàn.
Anh tin tưởng trên chặng đường thênh thang,
Em sẽ thành người nghệ sĩ thực thụ.
Sẽ giỏi giang, rạng danh và tiến bước,
Vượt xa anh trên lối rộng tương lai.
Anh vẫn nhắc nhở em suốt chặng đường dài,
Như người anh trai chăm lo cho em gái nhỏ.
Nếu lòng em cũng cùng chung suy nghĩ đó,
Coi anh là chỗ dựa của đời em.
Thì tình huynh đệ này sẽ mãi vững bền,
Muôn đời sau chẳng bao giờ nhạt nhoà, thay đổi.
Dù mai này vật đổi sao dời,
Hà Nội - Quảng Ninh vẫn chung một nhịp đập.
Anh vẫn là bờ vai khi em mệt mỏi,
Dõi theo em trên mọi nẻo đường đi.
28-29/5/2026
Tặng! Thiên Thanh
Người em gái thân thiết của anh
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.