Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Trúc xinh rồi trúc mọc đầu đình
Em xinh em đứng một mình vẫn xinh
Trúc xinh rồi trúc mọc đầu chùa
Không yêu em, em cũng bỏ bùa cho yêu
Nước trong rồi nước chảy quanh chùa
Chảy qua tim nhỏ, chảy thừa giấc mơ
Chảy qua câu hát ngày thơ
Chảy qua ánh mắt đợi chờ anh qua
Anh chưa yêu, em đã hoá thành hoa
Hoa mọc lặng lẽ trong tà áo trắng
Gió bay, tóc rối nhẹ lăn
Em đi một bước, vạn lần anh thương
Cho anh quên cả gần đường quên xa
Quên lối về, quên cánh cò bay lả
Cho anh quên cả trăng tà
Chỉ còn bóng em in ngà đêm thu
Cho anh quên cả con cá dưới ao
Quên sông tắm mát, quên sao trên trời
Chỉ còn đôi mắt em thôi
Thẳm sâu như thể một đời chưa quên
Em không hỏi rằng anh có yêu
Chỉ khẽ nghiêng đầu, mỉm cười duyên dáng
Chân em dẫm nhẹ trên làn nắng
Làm tim anh động suốt bao mùa
Trúc xinh đâu chỉ vì trúc đứng riêng
Mà vì trúc đợi, vì trúc dịu hiền
Em yêu đâu phải để phiền
Mà là để nhớ, để nghiêng bên người.
21h18p, ngày 28 tháng 9 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.