Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 31/05/2025 15:24, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 05/11/2025 02:30, số lượt xem: 359

Có một thời, ta sống như chưa từng biết sợ,
mắt mở to, ngực phập phồng cùng gió lộng.
Nỗi đau cũng hát, và niềm vui cũng khóc,
mỗi vết xước là một lần ta lớn lên.

Có một thời, đất cằn cũng thơm như trái chín,
bát cơm nghèo mà trắng đến nao lòng.
Áo vá vai vẫn đi qua bao cuộc mộng,
tay không mà ôm trọn cả mùa xuân.

Có một thời, yêu ai là cháy sạch,
viết tên người lên đá, ngỡ vĩnh hằng.
Dẫu biết đời là con đường nhiều ngã rẽ,
ta vẫn nguyện ngu si, chọn một lối mà đi.

Có một thời, thành phố cũng có tim,
và đêm tối cũng thắp đèn chờ ta trở lại.
Giấc mơ bẻ đôi ăn cùng hiện tại,
ngọt đến mức đau lòng khi tỉnh ra.

Giờ ngoảnh lại, ai còn — ai đã khuất?
Dấu chân xưa, bụi phủ cũng thành thơ.
Ta nhớ một thời như thế,
như nhớ chính mình —
khi còn là một kẻ dám mơ.