Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Sân ga chiều cuối năm (1) » Sân ga chiều cuối năm
Người oán hận không kẻ riêng một ai
Chỉ là ghét nhau nửa đêm và nửa ngày
Lời nói gì đâu chua mặn và chua chát
Nết người ý thức chắc vứt bỏ đi rồi
Nét dịu dàng cũng phai theo giận dữ
Tiếng thở dài lạc giữa những lời cay
Có ai nhớ rằng tình người vốn trong veo như suối
Mà nay hoá đục ngầu, chẳng thấy được ánh mây
Người với người, sao nhiều khi xa lạ
Ánh mắt nghi ngờ, nụ cười giả vờ trao
Những bữa cơm chẳng còn thơm hương gạo
Những câu chuyện dần nhạt, dần tan theo tiếng ồn ào
Nết na ơi, xưa từng là điều quý
Như chiếc khăn lau mồ hôi, như giọt nước chan cơm
Nay người ta quên, người ta xem nhẹ
Chỉ còn tham vọng gặm nhấm từng vết thương
Ta hỏi gió, gió cũng không lời đáp
Hỏi dòng sông, sông chỉ lặng lờ trôi
Hỏi chính mình, chỉ còn nghe tiếng thở
Nết na xưa giờ đã lạc về đâu?
Nếu có thể, xin tìm lại trong tim
Một chút dịu dàng cho đời bớt lạnh
Một chút lắng nghe cho lời không thành kiếm
Một chút thương nhau để còn thấy tình người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.