Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

45.00
Đăng ngày 19/07/2025 21:00, số lượt xem: 264

Em không hỏi anh: “Vì sao ta phải đứng chắn giữa bão giông?”
Bởi em biết, từ trong huyết quản mình
Đã có ngọn lửa làng quê cháy mãi
Tổ tiên ta từ nghìn năm trước
Đã đội bão mà giữ đất giữ làng.

Anh kể em nghe chuyện con đê già răng gió
Đã bao mùa nước lũ, vẫn gồng mình không đổ
Bởi có tay mẹ gánh đất từ thuở còn son
Có tiếng cha hò trên bờ đê trắng
Có đôi mắt trẻ thơ dõi theo từng nhịp đất lở tan.

Anh kể em nghe chuyện ngọn tre đầu xóm
Chúng ngả nghiêng mà chẳng chịu rời nhau
Vì chúng biết: nếu gãy một nhành
Cả luỹ tre sẽ trống một bức tường chắn gió.

Em hỏi: “Phải chăng ta nhỏ bé giữa phong ba?”
Anh trả lời bằng đôi bàn tay chai sạn:
“Chúng ta nhỏ, nhưng chúng ta là hàng triệu
Và hàng triệu trái tim không cúi đầu
Là một thành đồng không xiêu trước bão.”

Em à, tinh thần không đến từ khẩu hiệu
Nó đến từ bát cơm chan mồ hôi
Từ tấm áo mẹ khâu giữa đêm lụt về
Từ chiếc thuyền chòng chành vẫn đưa con tới lớp
Và từ câu hát ru vẫn đều nhịp giữa canh gà.

Chúng ta không sinh ra để đầu hàng
Mà để đứng lên, tựa vào nhau, dựng thành vách đá
Để bão đi qua, làng vẫn còn mái rạ
Và lúa lại lên, thẳng hàng như giấc mơ.

Em ơi,
Đất nước mình là lá chắn bão giông
Từ thuở cha ông cắm cọc Bạch Đằng
Từ những buổi đồng khô cỏ cháy
Tổ quốc hiện lên không bằng hình trên bản đồ
Mà là bằng ngực trần người mẹ
Chắn gió che con trong những đêm lụt về.

Những cơn bão càn quét qua,
Chúng mang theo giận dữ
Mang theo tiếng gào thét của biển khơi
Nhưng chúng nó còn phải chùn chân,
Vì sợ tinh thần nhân dân của đất nước mình, em à!

Bởi ở đây,
Mỗi mái nhà là một pháo đài không ngã
Mỗi người dân là một nhịp cầu vững chãi
Và mỗi bàn tay, dù gầy guộc,
Cũng góp nên bức tường không gió nào xuyên nổi.

Bão có thể mạnh gấp ngàn lần,
Thổi tan mái rạ, quật ngã hàng cau,
Nhưng không bao giờ quật ngã được tinh thần đoàn kết
Của những người biết đứng lên từ bùn lầy
Biết dựng lại ruộng đồng từ nước xoáy
Biết chắt từng giọt niềm tin từ đôi mắt đẫm mưa.

Chúng ta sẽ lại đứng dậy
Không bằng phép màu,
Mà bằng bàn tay của chính nhân dân mình
Bằng tiếng gọi nhau qua loa pin trong đêm
Bằng ánh đèn dầu leo lét nơi sơ tán
Và bằng tình người – chói sáng hơn mọi ánh chớp.

Em biết không,
Tinh thần đoàn kết của nhân dân ta
Chính là ngọn nguồn sức mạnh
Chống lại mọi cơn bão có sức công phá
Dù cuồng phong có thét gào từ lòng biển
Dù mái nhà có rách, đường làng có trôi,
Nhưng lòng dân thì chưa từng đổ vỡ.

Chúng ta không sợ,
Không sợ sấm sét nứt trời,
Không sợ nước tràn lên ngõ
Chúng ta chỉ sợ mất đi tinh thần đoàn kết
Thứ đã giữ cho ta đứng vững suốt ngàn năm
Giữa những ngày máu lửa, giữa những mùa đói rét.

Em ơi,
Khi bão qua đi, đất trời lại lặng
Chim lại về bên mái hiên xiêu
Lúa lại xanh bên những thửa ruộng trơ gốc
Anh và em, cùng nhau đứng dậy
Dọn những cành cây gãy,
Gom từng viên ngói rơi
Gieo lại màu xanh cho khu vườn úa úng.

Không ai bắt ta phải làm điều phi thường
Chỉ cần góp bàn tay, như bao người góp một
Là làng sẽ lại sáng đèn mỗi tối
Là tiếng cười con trẻ lại rộn vang sân đình.

Và em biết không,
Khi mỗi người giữ vững tình đoàn kết,
Thì cả dân tộc này,
Sẽ luôn là ngọn đèn đứng giữa giông bão
Không bao giờ tắt.

19/7/2025
Bão Wipha đổ bộ vào đất liền Việt Nam