Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 15/07/2025 11:08, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 03/08/2026 10:58, số lượt xem: 231

Anh đã giết em — bằng đôi mắt cũ,
Bằng tay run còn in dấu môi mềm.
Anh đã giết em bằng buổi chiều êm,
Tắt nắng xuống, mà hồn em vẫn cháy...

Anh không biết — mỗi lần em nhỏ lệ,
Là tim anh ngã xuống một thiên thu!
Em yêu quá... yêu như một lời thù,
Nên anh giết — để em còn mãi đó.

Anh đã giết em — trong từng hơi thở,
Giết nụ cười, giết cả ánh trăng thơ.
Tình anh rộng — như vực thẳm không bờ,
Nên anh nuốt — cả linh hồn em nhỏ...

Anh đã giết — khi thì thầm gọi gió,
Gọi tên em, như gọi một cơn mê.
Môi em chết trên ngực anh u mê,
Mà anh sống — như người không cứu rỗi.

Em vẫn đó — xác hương còn phảng phất,
Trong tim anh, thành một nấm mộ hoa.
Anh yêu quá — nên đành phải xót xa:
Giết em đi — để không ai còn được!