Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Sân ga chiều cuối năm (1) » Sân ga chiều cuối năm
Âm thầm và lặng lẽ
Không ồn ào phô trương
Tình yêu em như gió
Chẳng hiện hình mà thương
Em vẫn là con sóng
Giữa ngàn lớp sóng trôi
Không cao lên dữ dội
Chỉ âm thầm một nơi
Có ai hay được sóng
Dẫu im lặng vẫn xa
Sâu trong lòng biển vắng
Vẫn khát một bờ xa
Em giấu điều em nghĩ
Như mây giấu ánh trăng
Như hạt mưa không nói
Mà thấm vào mùa chăng
Dẫu em không giận dỗi
Dẫu chẳng nói thành lời
Nhưng tim em vẫn đập
Mỗi lần anh mỉm cười
Như con sóng ngầm dưới
Vẫn xôn xao không nguôi
Nếu anh là bờ cát
Em nguyện làm con triều
Ngày đêm em trở lại
Chẳng ngại ngần bao nhiêu
Trái tim em nhỏ bé
Mà chứa cả đại dương
Không hoa mỹ, lớn tiếng
Chỉ đầy ắp yêu thương
Có thể rồi năm tháng
Cuốn mọi thứ đi qua
Nhưng tình em lặng lẽ
Vẫn chẳng hề nhạt nhoà
Em chẳng cần lời hứa
Chẳng cần gió với mây
Chỉ cần anh còn nhớ
Có một người vẫn say.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.