Giật mình sao nhớ người dưng
Sao thương người lạ ngập ngừng bước chân
Tự nhiên sao lại thấy cần
Vòng ôm giọng nói ai ngân dịu dàng
Đông chiều gió thổi mênh mang
Ngẩn ngơ ngơ ngẩn mơ màng tới ai
Tự dưng buông tiếng thở dài
Luỹ tre đầu xóm nắng phai vợi màu
Trót rồi lỡ phải lòng nhau
Gỡ ra chẳng nổi buộc vào chẳng chê
Lời yêu giăng mắc tứ bề
Ngày dài đêm ngắn mải mê với tình
Trót rồi xấu bảo là xinh
Thô thì khéo bảo dáng hình dễ ưa
Người dưng sao chẳng thấy thừa
Người dưng ơi hỡi người dưng …Em chờ!
Hải Dương, 30/12/2016
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.