Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
Đăng bởi Nguyễn Lãm Thắng vào 26/11/2016 20:21, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 26/11/2016 23:15

Chúng thực sự đã quên tiếng hót
chiếc lưỡi tê liệt
chúng đã quên đêm trăng
chúng tưởng là ngày nắng
nửa đêm chúng rùng mình nghe gió lạnh
bàng hoàng cơn bão trưa
những chiếc lá rụng
chúng mơ hồ tổ tiên linh hiển
trong đêm khuya
tiếng cú kêu
tiếng chim lợn kêu
chúng mơ tưởng giống nòi
trống rỉa lông
mái ngồi ỉa
mà ngóc cổ dòm ngó nhau thù địch
bên kia là bờ giác
bên này bờ lau
hiu hiu gió thổi trên đầu
nghìn năm nữa, quả địa cầu còn quay
con mái loay hoay
con trống trở mình
bảo nhau rằng mặt trời đã chết
chỉ còn giấc mơ trong trí nhớ đã mất.