春日示家兒

頹乎毛髮漸參參,
不覺年登五十三。
當世詩書何所用,
老來冠帶尚多慚。
亂離春色真無賴,
憂苦人情總不堪。
對此光陰何以慰?
諸兒猶自酒歌酣。

 

Xuân nhật thị gia nhi

Đồi hồ mao phát tiệm tham tham,
Bất giác niên đăng ngũ thập tam.
Đương thế thi thư hà sở dụng,
Lão lai quan đới thượng đa tàm.
Loạn ly xuân sắc chân vô lại,
Ưu khổ nhân tình tổng bất kham.
Đối thử quang âm hà dĩ uý?
Chư nhi do tự tửu ca hàm.

 

Dịch nghĩa

Người phờ phạc râu tóc dài dần
Không ngờ đã đến năm mươi ba tuổi
Văn chương đời này còn dùng làm gì nữa
Áo xiêm về già đáng hổ thẹn nhiều
Trước cảnh loạn ly màu xuân thật trơ trẽn
Đau khổ mãi lòng người ta không chịu đựng được
Đối với bóng quang âm ấy lấy gì yên ủi
Thế mà các con hãy còn say sưa đàn hát mãi


Nguồn: Việt Nam văn học sử yếu, Dương Quảng Hàm, NXB Hội nhà văn, 2002

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Khuyến

Tuổi thêm, thêm được tóc râu phờ,
Nay đã năm mươi có lẻ ba.
Sách vở ích gì cho buổi ấy,
Áo xiêm nghĩ lại thẹn thân già.
Xuân về ngày loạn càng lơ láo,
Người gặp khi cùng cũng ngất ngơ.
Lẩn thẩn lấy chi đền tấc bóng,
Sao con đàn hát vẫn say sưa?


Bản diễn Nôm của chính tác giả.
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Năm chục lẻ ba đã chóng rồi
Tuổi thêm, phờ phạc cả mày râu
Áo xiêm thêm thẹn thân già nhỉ
Sách vở hay gì buổi ấy đâu
Ngày loạn xuân về lơ láo sắc
Buổi cùng người gặp phất phơ sầu
Sao con vẫn mãi say đàn hát
Tấc bóng qua vèo khó giữ lâu

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Gió bụi đời cha tóc bạc dần,
Con nay cũng đã tuổi thành nhân.
Ơn vua mang nặng thầm tơ tóc,
Sự nghiệp gian nan hiểu bản thân.
Bể học mênh mông phòng thái quá,
Nhà nho đói rét chẳng bần thần.
Mong con trước đèn hãy ghi nhớ,
Giữ nước nơi xa lòng vẫn gần.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời