Vãn thiếp Phạm thị

Ai ai nhĩ Phạm ky
Tòng ngã kim thất kỳ
Tu du khí ngã khứ
Kiết nhiên vô nhất di
Tuy nhiên hữu thành hiệu
Mang mang bất khả kỳ
Bằng viễn phương huyền thụ
Đương thì mạc chi tri
Hà dĩ nhất tử hậu
Bích thảo sinh tân tỳ
Thẩn nhĩ thị phụ nhân
Phủ nhương vô sở ti (tư)
Phấn thân hiệu cân quắc
Thức mục vô tu my
Thế đạo hữu như thử
Nhĩ tân lương bất khi
Khốc tử phi vi sinh
Khẳng khái hứng tửu chi
Phi phi thất tịch vũ
Hoà lệ vi tân thi


Bài thơ này Nguyễn Khuyến khóc bà vợ thứ tư. Bà mất sớm và không có con. Không rõ vì lý do gì bà bỏ đi cho đến khi ông nhận được tin bà chết và được táng nơi đất khách.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Phụng

Khóc nàng họ Phạm xót thương
Bẩy năm một chiếu một giường có nhau
Bỏ ta bằn bặt đi đâu
Nỗi con chưa có thêm rầu lòng ta
Ngỡ là chung sống đến già
Hoá ra gặp lại hoạ là kiếp sau
Xa nàng tin bặt bấy lâu
Nỗi nàng vắn số thật đâu có ngờ
Đến khi xanh cỏ yên mồ
Hay tin mới lập bàn thờ thờ vong
Đành nàng phận gái chữ tòng
Khói hương chẳng biết cậy trông ai cùng
Yếm khăn đến tuổi lấy chồng
Mày râu giụi mắt vừa lòng chẳng ai
Chớ trêu sự thế đặt bày
Chẳng lầm duyên kiếp xum vầy cùng ta
Khóc nàng chẳng vị gần xa
Tay nâng chén rượu xót xa tấc lòng
Mưa ngâu tháng bẩy ròng ròng
Hoà cùng nước mắt viết dòng tân thi

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Khóc nàng Phạm xót thương
Bẩy năm cùng chiếu giường
Bỏ ta đi biền biệt
Con chưa có sầu vương
Ngỡ đến già chung sống
Hoá ra lại kiếp sau
Xa nàng tin bặt lâu
Đâu ngờ nàng vắn số
Đến khi xanh cỏ rầu
Hay tin lập bàn thờ
Đành phận gái chữ tòng
Khói hương ai cậy trông
Tuổi lấy chồng khăn yếm
Mày râu ai vừa lòng
Chớ trêu sự thế bày
Chẳng duyên kiếp xum vầy
Chẳng vị gần xa khóc
nâng chén xót tấc lòng
Ngâu tháng bẩy ròng ròng
Hoà nước mắt vài dòng.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Thục Trang

Thương nàng con gái họ Phạm sao
Theo ta giờ đã bảy năm rồi
Bỗng chốc nàng bỏ ta ở lại
Cũng chẳng cho ta mụn con côi
Dẫu rằng son sắt lời thề ước
Mờ mịt lúc nào gặp lại nhau
Bạn xa ta ngóng chờ tin bạn
Nàng mất người đời biết là đâu
Cớ sao sau ngày nàng giã biệt
Đền thờ mới lập, mảng mồ xanh
Duyên phận đàn bà nàng một kiếp
Cậy ai phụng dưỡng bậc sinh thành?
Sẵn mảnh yếm khăn đổi tấm chồng
Đỏ mắt mày râu kiếm chẳng không
Đường đời trêu trớ sao đủ chuyện
Lấy ta, nàng chẳng lấy lầm chồng
Kẻ sống khóc buồn người bạc mệnh
Tay nâng chén rượu nghẹn niềm đau
Mưa ngâu tháng bảy rơi lã chã
Thơ mới viết nên bởi lệ sầu!

MK1791
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời