偶城其四

斜倚南窗月影邊,
瓦樽獨酌豈徒然。
老腸酸澀詩無力,
饑歲低昂穀有權。
以分此身難見聖,
不知何日又消天。
莊圖豈是荒唐語,
且看逍遙第一篇。

 

Ngẫu thành kỳ 4

Tà ỷ nam song nguyệt ảnh biên,
Ngoã tôn độc chước khởi đồ nhiên.
Lão tràng toan sáp thi vô lực,
Cơ tuế đê ngang cốc hữu quyền.
Dĩ phận thử thân nan kiến thánh,
Bất tri hà nhật hựu tiêu thiên.
Trang đồ khởi thị hoang đường ngữ,
Thả khán “Tiêu dao” đệ nhất thiên.

 

Dịch nghĩa

Tựa ngả vào cửa sổ phía nam, cạnh bóng trăng,
Chén sành uống một mình, đâu phải là không có ý.
Bụng già những chua cùng chát, thơ không còn sức mạnh,
Năm đói khi rẻ khi đắt, lúa thành ra có quyền.
Biết thân phận này khó thấy được thánh nhân,
Chẳng biết rồi ngày nào mây mù tan, trời lại trong sáng.
Cảnh trong sách Trang Tử đâu phải là hoang đường cả,
Hãy xem thiên “Tiêu dao” là thiên thứ nhất.


Rút từ Yên Đổ tam nguyên thi tập.

Nguồn: Trần Văn Nhĩ, Tuyển tập thơ chữ Hán Nguyễn Khuyến, NXB Văn nghệ, 2005

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Văn Nhĩ

Ngồi dựa song nam, trăng ghé bên
Không dưng nghiêng ngả chén sành riêng.
Bụng già chua chát thơ không lực
Năm đói lao dao thóc có quyền
Biết phận mình rồi không gặp thánh
Bao giờ mây hết ngước trông thiên
Sách Trang đâu phải hoang đường cả
Thiên nhất “Tiêu dao” hãy mở xem.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Ngồi tựa song nam ngắm bóng vàng,
Chén sành riêng uống ý lan man.
Bụng già chua chát thơ không lực,
Năm đói hơn thua thóc có quyền.
Thân phận bao giờ qua lận đận,
Tháng năm mong được buổi bình an.
Sách Trang đâu phải hoang đường cả,
Mở đọc Tiêu Dao thử một chương.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời