Thơ » Việt Nam » Cận đại » Nguyễn Khuyến » Thơ chữ Nôm » Vịnh Kiều
Đăng bởi Vanachi vào 01/04/2007 21:57
Chị Hoạn ghen tuông cũng khác đời,
Cơ duyên lỏng lẻo buộc chân người.
Cánh buồm mặt bể vừa êm sóng,
Vó ký[1] chân đèo bỗng đến nơi.
Con ở[2] ngẩn ngơ nhìn mặt chủ[3],
Nhà thầy[4] tưng hửng mất đồ chơi.
Ông trời rõ khéo chua cay nhỉ,
Một cuộc bày ra cũng nực cười.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.