Thơ » Việt Nam » Cận đại » Nguyễn Khuyến » Thơ chữ Nôm » Vịnh Kiều
Đăng bởi Vanachi vào 06/04/2006 09:25, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 11/07/2017 23:59
Thằng bán tơ kia giở giói ra,
Làm cho bận đến cụ viên già.[1]
Muốn êm phải biện ba trăm lạng,
Khéo xếp nên liều một chiếc thoa.
Nổi tiếng[2] mượn màu son phấn mụ[3],
Đem thân chuộc lấy tội tình cha.
Có tiền việc ấy mà xong nhỉ?
Đời trước làm quan cũng thế a?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.