Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Cận đại
2 bài trả lời: 2 bản dịch

Một số bài cùng tác giả

Đăng bởi Vanachi vào 05/02/2019 23:35, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 02/05/2020 12:08

夏日聞姑惡聲

姑惡一聲愁殺人,
姑來春去不知春。
撤他桑杜為門戶,
只有婦夫無君臣。
處處白衣驕白日,
村村紅荔走紅塵。
姑來姑不苦煩熱,
回首東風淚濺巾。

 

Hạ nhật văn cô ác thanh

Cô ác nhất thanh sầu nhất nhân,
Cô lai xuân khứ bất tri xuân.
Triệt tha tang đỗ vi môn hộ,
Chỉ hữu phụ phu vô quân thần.
Xứ xứ bạch y kiêu bạch nhật,
Thôn thôn hồng lệ tẩu hồng trần.
Cô lai cô bất khổ phiền nhiệt,
Hồi thủ đông phong lệ tiễn cân.

 

Dịch nghĩa

Một tiếng kêu cô ác buồn chết chết người ta,
Cô về thì xuân đi cô không biết xuân.
Lấy tổ rễ dâu của chi khác làm tổ của mình,
Chỉ có vợ chồng mà không có vua tôi.
Đến đâu đều áo trắng khoe khoang giữa ban ngày,
Nơi nào quả vải đỏ cũng tới tấp trong bụi hồng.
Cô đến cô không thấy khổ vì nóng nực,
Ngoảnh đầu nhớ đến gió xuân giọt lệ thấm khăn.


Rút từ Quế Sơn thi tập (A.469).

“Cô ác” theo tiếng Trung Quốc thì tiếng gần với tiếng kêu của chim “tu hú”. “Cô ác” lại có nghĩa là mẹ chồng ác. Tục truyền một người nàng dâu bị mẹ chồng ngược đãi, chết oan hoá thành giống chim kêu tiếng “cô ác”. Nhân đó người ta gọi là chim cô ác. Tiếng Việt tiếng kêu của con chim này lại gần với tiếng “tu hú”, nên dân ta gọi là chim tu hú. Có thể bài này tác giả mượn chim cô ác để đả kích người Pháp một cách kín đáo.

Nguồn: Trần Văn Nhĩ, Tuyển tập thơ chữ Hán Nguyễn Khuyến, NXB Văn Nghệ, 2005

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đỗ Đình Tuân

“Ác cô” nghe chết người buồn
Mi về báo hạ mùa xuân qua rồi
Có vợ chồng chẳng vua tôi
Đẻ nhờ tổ khác nhờ người nuôi con
Ban ngày áo trắng khoe khoang
Thấy cây vải đỏ vội vàng đến ăn
Biết gì nóng nực khó khăn
Ngoảnh đầu lại nhớ gió xuân lệ tràn

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Tu hú kêu vang chết dạ người,
Mi về báo hiệu bóng xuân trôi.
Đẻ nhờ tổ khác người nuôi hộ,
Duy có vợ chồng chẳng chúa tôi.
Áo trắng khoe khoan bày xứ xứ,
Vải hồng sục sạo kiếm nơi nơi.
Chẳng màng nóng nực, mầy hay nhỉ?
Tiếc buổi xuân thì, giọt lệ rơi.

Chưa có đánh giá nào
Trả lời